週末限定のお気楽企画Game*Spark大喜利、第四百二十一回の審査結果発表です。今回のお題は『対戦FPSの新キャラの斬新すぎる能力とは?』というものでしたが、多数のご回答ありがとうございました。皆様から寄せられた回答を、皆様の評価及び担当者の”独断と偏見”により審査しました結果、以下の回答がベストアンサーとして選ばれました。 (2)

スポンサード リンク
  • 未分類

Án Tử là tướng quốc nước Tề. Sắp sang nước Sở. Vua nước Tề mới gọi Án Tử đến, mà phán rằng:

– Nay ngươi đem chuông đi đánh xứ người, thì phải đánh thật kêu. Chớ không thể đánh qua loa mà ôm điều hối hận.

Đoạn, dzô một hớp bồ đào mỹ tữu, rồi tiếp:

– Quen sợ mặt. Lạ sợ áo quần. Nay người vì chính sự đi xa, thì phải chú tâm vào cái… hàng cái hiệu. Chớ đừng lưa thưa vài ba áo sống. E làm trò cho thiên hạ cười chê, thì dẫu tắm trăm sông cũng khó lòng rửa sạch…

Nói rồi, liền ban cho lụa là gấm vóc, cùng mớ kim ngân phòng khi hữu sự. Án Tử lạy tạ rồi thu lấy quay về. Đến nơi, vợ chạy ra tận cổng. Đón vào. Tự tay khui một lon bia, rồi nhỏ nhẹ hỏi rằng:

– Chưa tới ngày sinh nhật. Cũng không phải đến ngày hai đứa… rụng vào nhau. Hà cớ chi chàng lại mua quà nhiều như vậy?

Án Tử lẹ làng đáp:

– Mua đâu mà mua. Đây là quà vua ban cho ta, đặng sửa soạn cho xôm trước giờ sang nước Sở. Chớ có đâu như bà cứ bình tâm… tứ sắc, nên chẳng lý gì đến cái mặc của chồng con, thành thử đã bao năm cũng mình trơn bốn bộ!

Vợ Án Tử nghe thế, mới xụ mặt xuống, mà bực dọc nói rằng:

– Cây có cội. Nước có nguồn. Chim có tổ. Người có… thê! Mà giả như lang quân không muốn sống cùng em nữa – thì nói mẹ nó ra – Chớ đừng mượn gió bẻ măng mà khổ đau người đang hận…

Đoạn, bưng lấy mặt mà khóc. Án Tử thấy vậy, mới thần hồn át thần tính, mà bảo dạ rằng:

– Đàn bà! Luôn nhớ đến những gì người khác… quên làm cho mình, mà chẳng bao giờ nhớ đến những gì mình nhận nơi người khác, nên cõi thế này mới lắm chuyện sầu đau. Mới tím ruột tím gan tím… chiều hoang biền biệt. Thôi thì nghĩa Phu thê vẫn còn đang gắn bó – thì xá mẹ gì một chút vải này đây – để chữ trăm năm như thuyền không bến đậu. Chớ có tấm áo mà buồn trong tiếc nuối, thì liệu mai này còn… quân tử được ư?

Nghĩ vậy, Án Tử mới tươi nét mặt, mà hớn hở nói với vợ rằng:

– Tôi vẫn nhớ ngàn xưa hay nói: Hòa khí sanh tiền tài. Nín nhịn sẽ mang nhiều ân đức, nên quyết diệt trừ nóng giận với sầu bi. Chớ không thể cứ… vô tư làm nàng rầu mãi được…

Nói rồi, liền mang tất cả lụa là gấm vóc cùng mớ kim ngân mà giao cho hiền nội. Vợ của Án Tử lấy làm thích thú. Cười híp cả mắt lại, rồi thì thầm tự nhủ:

– Một người vợ hiền tất phải biết mình, biết chồng. Rõ được lúc vui. Hiểu tường lúc bực – mà đem nước mắt, nụ cười làm phương tính toán – thì dẫu không đủ ân đức để rải khắp nhân gian, thì cũng đủ cho lang quân phải hết lòng quy phục. Suy đi nghĩ lại. Thiệt là chí lý lắm thay!

Một hôm, vua Sở được tin Án Tử sắp sang, bèn gọi các quan lại, mà phán rằng:

– Án Tử là tay ăn nói giỏi của nước Tề. Nay sắp qua đây. Ta muốn làm nhục. Chẳng hay các ngươi có mẹo kế gì chăng?

Nghiêu Phố, là tướng quốc nước Sở, mới quỳ xuống mà thưa rằng:

– Đợi bao giờ Án Tử sang. Chúng tôi xin trói một người, rồi dẫn đến trước mặt vua.

Vua Sở ngạc nhiên, hỏi:

– Để làm gì?

Nghiêu Phố đáp:

– Để giả làm người nước Tề.

Vua Sở đực mắt ra trong giây lát, rồi nhướng mắt lên mà nói rằng:

– Ta thật không hiểu điều ngươi muốn nói. Vậy có gì thì nói mẹ nó ra. Chớ không thể cứ mông lung kiểu này nữa được!

Nghiêu Phố lật đật đáp:

– Chúng hạ thần cho một người giả làm người nước Tề. Bị bắt về tội ăn trộm, thì dẫu cho Án Tử có mồm năm miệng mười thế nào đi chăng nữa – thì cũng… đi luôn – Chớ không thể múa may gì nữa đặng!

Vua Sở nghe thế mới trong lòng dậy nổi phong ba, mà hớn hở phán rằng:

– Diệu kế! Diệu kế! Phen này Án Tử chỉ có nước… tiêu, thì làm sao giữ tăm tiếng cho nước Tề nữa đặng? Đã vậy trong lòng ta quả nhiều hứng thú. Khi nghĩ cảnh sứ người đỏ mặt tía tai, mà không cách chi cứu thua bàn thấy được…

Đoạn thét tả hữu lấy ba chung bồ đào mỹ tửu ban cho Nghiêu Phố, cùng cấp bảy lượng vàng ròng để tìm người hết sức chịu chơi, đặng hợp với quan nha mà bày trò hí lộng. Nghiêu Phố khoái quá, khiến mặt mày như vừa… thẩm mỹ viện ra, bèn sướng hiu hiu mà nghĩ thầm trong dạ:

– Làm tôi thấy vua thích mà không cố để vua vui là bất Trung. Ăn chén cơm vua mà không hết lòng với vua là bất Nghĩa. Bày mưu tính kế để giúp vua mà không làm là bất Tín. Ta dẫu không dám nhận mình là quân tử, nhưng không thể là kẻ thiếu Trung. Cũng không thể Tín Nghĩa mà thiếu luôn hai đàng nữa được!

Tối ấy, Nghiêu Phố về nhà mà dạ lâng lâng như ngày coi mắt vợ. Vợ của Nghiêu Phố là Hàn thị, thấy chồng về mà… nhẹ gót đường mây, liền ngưng chuyện cửi canh mà nghĩ thầm trong bụng:

– Người ta ở tốt với mình thì mình phải ở tốt với người ta. Người ta ở xấu với mình thì mình cũng phải ở tốt với người ta. Thế mới là hiền phụ…

Nghĩ vậy, bèn đạp canh cửi ngã lăn ngã lốc mà chạy ra đón chồng, rồi hỏi:

– Thiếp vẫn nghe ngàn xưa hay nói: Xa thì thương, gần thì thường. Nay thiếp đã bên chàng sống đặng mấy niên, mà vẫn thấy thương anh còn hơn hồi mới… chập. Là cớ làm sao?

Nghiêu Phố tươi hẳn nét mặt lên, rồi thủng thẳng đáp rằng:

– Chim Quyên ăn trái nhãn lồng. Lia thia quen chậu vợ chồng quen hơi. Vợ chồng. Ở càng lâu thì… hơi càng nặng. Chớ có mẹ gì đâu! Mà nàng phải cuống lên hỏi này hỏi nọ!

Đoạn, vừa bước vào nhà vừa ca vài điệu Lý quê hương, khiến Hàn thị thấy lạ lùng trong dạ, mới bảo bụng rằng:

– Chồng ta. Từ nào tới giờ, chỉ biết mỗi bài… Trống cơm. Chớ có đâu lại biết nhiều như vậy? Hay là Cậu Bà từ trên giáng xuống, nên mới xui chàng hát nọ hát kia. Chớ lẽ đâu lại ly kỳ như thế được?

Nghĩ vậy. Mặt mày bỗng đâm lo, mới vội nói với Nghiêu Phố rằng:

– Từ ngày về sửa túi cho lang quân đến nay. Thiếp chưa bao giờ thấy lang quân mừng dzui như dzậy. Nếu lang quân vẫn đẹp lòng đẹp ý, thì chia sớt vài phần với thiếp được chăng?

Nghiêu Phố vội nắm lấy tay Hàn thị. Cười một tiếng rõ to, rồi nói:

– Uống nước phải chừa cặn. Có lý phải có tình. Cạn tàu ráo máng với nhau không nên. Hà huống chi nghĩa Phu thê đã vài Thu sáng rực?

Đoạn, sung sướng đem hết mọi chuyện ra mà kể. Không bỏ sót một chỗ nào. Hàn thị nghe trọn từ đầu tới đuôi, mới hớt hãi kêu Trời trong dạ:

– Ngậm máu phun người dơ miệng mình, thì rõ ra ta không thể dựng đứng câu chuyện, hoặc dùng lời không phải, mà hại ai bao giờ. Lại nữa, bản tính của con người vốn là lương thiện. Vậy thì những kẻ làm điều sai trái. Chẳng qua là do lòng ham muốn quá nặng mà ra. Chớ chẳng phải số… xui gì hết cả. Đó là chưa nói lâu dần thành ra khó rút – khiến lương thiện buổi đầu mất mẹ nó ngày sau – thành thử cứ dzô sâu mà không mần chi được…

Nghĩ vậy, Hàn thị trầm ngâm một chút, rồi nhìn thẳng vào mắt của Nghiêu Phố, mà nói những lời nghe thấu ruột thấu gan:

– Thiếp gần gũi với chàng tuy chẳng được trăm năm, nhưng những điều bổ ích thu đặng không phải là ít. Phẩm cách cao thượng của phu quân, là khuôn mẫu cho các con mai ngày góp mặt. Tấm lòng lượng cả của phu quân, khiến thiếp đã bao phen lặn mình ở trong đó. Những lời tâm huyết của phu quân, là hướng đi cho thiếp một đời theo đuổi. Nay bỗng dưng phu quân bỏ chỗ quang đâm đầu vào bụi rậm, là cớ làm sao?

Nghiêu Phố trừng mắt lên nhìn Hàn thị, rồi giận dữ gắt rằng:

– Ăn cơm vua. Hưởng lộc nước, thì dầu có phải bán chữ… Thánh hiền để vui lòng vua. Ta cũng làm tuốt luốt. Chớ xá chi chút khen chê mà lo này lo nọ. Đó là chưa nói ta không làm lỡ thằng nào dzớt mất, thì mộng công hầu ta biết liệu làm sao? Khi chốn quan nha lắm gian mà ít thật…

Hàn thị nghe thế. Chợt trong lòng trĩu nặng nỗi buồn. Như muốn khóc, rồi chậm rãi đôi lời nghe thấy mẹ thấy cha:

– Trời không nở bịt hết đường. Hay số phần định cho chàng phải… đứt chến vậy chăng?

Đoạn, thở hắt ra một cái, rồi nghẹn ngào nói tiếp:

– Cây Lan mọc nơi rừng sâu núi thẳm. Mặc dù chẳng có ai ngửi thấy mùi thơm ngọt ngào của nó, nhưng… đều đều vẫn cứ tỏa hương. Cũng vậy. Một con người có tu dưỡng. Có nhân đức. Càng quyết không thể vì bả phù vân mà thay đổi khí tiết. Nay chàng. Trên thì thua một người. Dưới lại ngồi trên hàng vạn sinh linh – mà còn chưa thấy đủ – thì trách chi cõi dương gian lắm ghen nhiều cái lụy…

Lúc Án Tử đến nơi. Vua Sở làm tiệc thiết đãi tử tế. Rượu uống ngà ngà. Chợt thấy hai tên lính điệu một người bị trói vào. Vua hỏi:

– Tên kia tội gì mà phải trói thế?

Một tên lính thưa:

– Tên ấy là người nước Tề. Phạm tội ăn trộm nên bị bắt.

Vua Sở khoái trá, liền nheo mắt nhìn Án Tử, rồi cao giọng hỏi rằng:

– Người nước Tề hay trộm cắp lắm nhỉ?

Án Tử đứng dậy thưa rằng:

– Chúng tôi trộm nghe cây Quất mọc ở đất Hoài Nam, thì là Quất ngọt. Đem sang trồng ở đất Hoài Bắc, thì hóa Quất chua. Cành lá giống nhau mà quả chua, quả ngọt. Là tại làm sao? Tại thủy thổ khác nhau vậy. Nay dân sinh trưởng ở nước Tề thì không ăn trộm. Sang ở nước Sở thì sinh ra trộm cắp. Có lẽ cũng tại vì cái thủy thổ khác nhau mà khiến ra như thế chăng?

Vua Sở cười nói:

– Ta muốn làm nhục ngươi hóa ra lại chịu nhục. Thế mới hay. Kẻ khôn ngoan chẳng nên nhục mạ ai bao giờ…

Các quan nghe thế. Chỉ lấy mắt nhìn nhau. Chớ tuyệt nhiên không nói thêm chút gì nữa cả. Còn Nghiêu Phố thì đỏ mắt tía tai, đến độ miếng ăn ngon mà không sao nuốt vào cho đặng. Đã vậy lại thấy Án Tử ung dung cười vui chén, thêm phong độ tẩy trần như thưởng nguyệt chờ trăng, khiến lòng trí mê man như vừa ôm sốt nặng, rồi trong lúc buồn dâng cao như thế, mới nhủ đôi lời nghe tím dạ tím gan:

– Công danh có thể quen mà thành. Tiền của có thể do số… đề mà có. Duy cái Chí khí của con người. Không thể với kim ngân mà mua liền mua được, nên thiên hạ phân loại nhân phẩm con người cao thấp là chỗ đó. Còn ta. Tự cho mình là đại trượng phu – mà hành động chẳng có gì quang minh chính trực – thì… thiệt là hết biết! (2)

  • 未分類

Chúa Trịnh ngày nào cũng yến tiệc, ních đầy bụng những sơn hào, hải vị. Người ăn của ngon nhàm mồm đâm ra khó tính. Một hôm chúa khó ở, lưỡi se đắng, bụng ậm ạch. Nhân ngồi với Quỳnh, chúa phàn nàn:

– Ta ngẫm không còn thiếu thứ gì quý hiếm trên đời chưa thưởng thức. Quái lạ, thế mà vẫn chưa món nào làm ta thực sự cảm thấy ngon miệng. Điều đó là tại làm sao, Trạng nói ta hay?

– Quỳnh nói luôn: Thế chúa đã xơi món mầm đá bao giờ chưa?

– Chúa lấy làm lạ: Món mầm đá thế nào, chắc ngon lắm phải không?

– Quỳnh đáp: Tuyệt trần đời. Nhưng muốn ăn mầm đá phải kỳ công.

– Chúa liền nằng nặc: Sợ gì công phu! Miễn là được ăn ngon. Nhất là lúc này, người đang mệt mỏi, ta đang rất cần ăn biết ngon. Trạng hãy mau chóng cho làm móm mầm đá kia đi!

– Ít lâu sau, vào tờ mờ sang. Quỳnh viết thiếp cho gia nhân mời chúa đến nhà thết tiệc mầm đá.

– Chúa đến nhà Trạng ngay từ mới rạng sáng. Đến khi mặt trời đứng bóng, vẫn thấy Quỳnh bận rộn lụi hụi dưới bếp, thỉnh thoảnh chạy ra, chạy vào, mồ hôi nhể nhại, khăn tay vắt vai, tay áo xắn đến khuỷu…Chúa nghĩ thầm:”Đúng là món mầm đá kỳ công thật, nên Trạng mới phải ra tay đốc thúc nhà bếp tất tưởi như thế kia!”

– Quá ngọ, sang mùi, bụng chúa bắt đầu cồn cào. Quỳnh vừa ló mặt, chúa chép miệng, trách: Sao “mầm đá” lâu chin thế? Biết vậy thế này ta chẳng nhận lời đến nhà Trạng hôm nay.

– Quỳnh lấy khăn tay thấm mồ hôi trán khải rằng: Thần muốn chúa ngon miệng nên mới dụng công ninh “mầm đá” thật công phu. Xin gắng đợi chút nữa, sắp chín rồi…

– Một chốc chúa lại giục, Quỳnh lại khẩn khoản thưa: “Gắng đợi thêm một chút mầm đá không kỹ lửa, không ninh nhừ khó tiêu…”

– Mặt trời xế bóng vẫn chưa thấy món mầm đá được dọn ra. Mùi cá khô, lẫn mùi khói bếp bên mấy nhà vào bữa cơm chiều, làm chúa “Nhức lỗ mũi”, ứa nước dãi. Chúa đành gọi Quỳnh lên , chúa ngồi lù đù hóp bụng lại, thú thật: Ta đói lắm rồi, không đợi được nữa. Mẩm đá để dành ăn sau cũng được. Bây giờ có thức gì dùng tạm, Trạng cứ cho mang lên!

– Quỳnh dạ một tiếng, vẻ miễn cưỡng rồi hét vọng xuống bếp: Cứ chất thêm củi vào nồi “mầm đá”! Hãy bưng cơm lên dâng chúa dùng cho qua loa đã chúng bay!

– Gia nhân dạ ran, rồi bê cái mâm lên. Bữa xoàng, có một phạng cơm với rau muống luộc, và một chiếc hũ sành.Chúa thấy ngoài chiếc hũ dán mảnh giấy hồng điều đề hai chữ “đại phong”. Chúa ăn cơm rau chấm nước “đại phong” ngon lành, chỉ một loáng lại đưa bát cho Trạng xới tiếp. Chúa nghĩ bụng, chắc món này cũng quý hiếm đặc biệt, nên thấy Trạng giữ gìn chiếc hũ cẩn thận. Có lần rau đã hết nước chấm, mãi mới thấy Trạng cẩn thận đỡ miệng hũ, múc thêm mấy muôi nhỏ “đại phong” nữa… — Chúa ngắm nghía chiếc hũ lại nhìn Trạng. Này khanh, “đại phong” là món gì mà ngon lạ như vậy?

– Khải chúa, đây chỉ là món thường nhật của con nhà trong làng.

– Chúa không tin: Hai chữ “đại phong” là nghĩa thế nào?

– Quỳnh tủm tỉm cười: Nhà chúa nhìn được mặt chữ, tự giải lấy, khắc rõ.

– Chúa lẩm bẩm: Đại phong tức là gió lớn, phải không?

– Quỳnh gật đầu, hỏi tiếp: Vậy gió lớn thì làm sao?

– Chúa bối rối như học trò không thuộc bài, nhìn Trạng.

– Quỳnh giảng giải: Gió lớn ắt đổ chùa!

– Trạng lại tiếp, hỏi dần: Đổ chùa thì làm sao?

– Chúa càng ấp úng. Quỳnh nói: Đổ chùa thì sư, vãi bỏ chạy, xôi oẵn mất hết… Của ngọc thực rơi vãi hết thì ông bụt nào cũng phải lo… Tượng lo thì làm sao?

– Trạng hỏi, đáp, dồn dập, liên hồi. Chúa chỉ còn biết ngồi trơ ra như phỗng. Hồi lâu, Quỳnh mới chịu khẽ khàng cắt nghĩa: Đến trẻ con cũng biết đọc ngược thì “tượng lo” là “lọ tương”. Khải chúa, thứ tương đỗ này không cao sang đâu, chẳng qua chúa quên mất những miếng ngon lành ở làng xóm rồi. Nay thần bày cách ninh “mầm đá”, chẳng thể đun được nhừ, đợi đến bao giờ cũng không có thể ăn được. Chúa cứ ngồi cho bụng thật đói, miệng thật thèm, bấy giờ chỉ cần lấy lưng cơm với món “đại phong” xoàng xĩnh này, chúa thấy ngon miệng.

– Chúa Trịnh bừng tĩnh trước một sự thật ngay bên mình… Chúa đứng dậy, cảm ơn Trạng, ra về. (2)

  • 未分類

エクストリームなスノースポーツを楽しめる『STEEP』に、この冬新たなダウンロードコンテンツとして「Road to the Olympics」が到来します。平昌オリンピック公認のこのDLCでは、韓国と札幌のコース/競技を多数収録。本稿では、PC向け英語版『STEEP Road to the Olympics』を体験したレポートを動画と共にお伝えします。今回Game*Spark編集部が体験したのはUBIDAY 2017出展バージョンから、遊べる範囲が更に広くなったもの。韓国の「Super-G」では、スキーを使ったスピーディーなスラローム風の競技を楽しめました。筆者が選んだコースは比較的シンプルな作りだったものの、『STEEP』らしいなめらかな操作感と高速なゲームプレイはなかなかの爽快感。タイムアタックに全力を注ぐのみならず、一人称視点でハイスピードの迫力を感じるだけでも楽しめそうな競技です。

スノーボードでプレイする「Big Air」は、大ジャンプでトリックをキメるというシンプルなもの。こちらもこれまでの『STEEP』同様、親しみやすくもリトライ性が高いモードで、ギリギリのところまでエクストリームな技に挑みたくなる競技でした。巨大なジャンプ台から大回転しつつ着地に失敗し、目を覆いたくなるほど無残な結果になることもままありますが、それもご愛嬌。すぐさま危険なトリックに再挑戦してハイスコアを目指したくなってしまう、危険な魅力を持っています。 (3)

  • 未分類

Tôi nhớ tháng tư thuở tới trường, mỗi khi những cây phượng ngoài sân mới nhú những nụ non bé xíu, là cái đám học trò chúng tôi đã ngấp nghé dòm ra và mơ về những ngày hè. Học trò mà, đứa nào không thích hè về được nghỉ học, được tung tăng bay nhảy tự do, quên đi những bài giảng của thầy cô, quên đi những giờ học, quên đi bài tập về nhà… Cho nên, chúng tôi ngóng trông lắm cái ngày những chùm phượng rực đỏ, ngóng chờ ngày lễ tổng kết năm học… để rồi sau buổi lễ, một chút tỏ vẻ quyến luyến bạn bè rồi mỗi đứa sẽ vù chạy về với những dự định của riêng mình. Tôi biết chỉ cần ra khỏi cổng trường ngày tổng kết là đám bạn vô tư kia sẽ quên béng hết bạn bè chung lớp, chỉ còn nhớ những kế hoạch hè của mình mà thôi, vì chúng biết kiểu gì sau hè bạn bè cũng gặp lại, bận tâm làm gì nhiều… Cho đến tận năm cuối cấp 3…

Thời cấp 3 ngày ấy chúng rôi vẫn vô tư lắm, học chung với nhau 2 năm đầu vẫn chẳng hề lưu luyến khi hè về. Chỉ có năm cuối cùng, khi phải cầm những tờ đăng ký thi Đại học trên tay, chúng tôi mới nhận ra bạn bè sắp phải mỗi người mỗi ngả… Có lẽ biết rồi đây sẽ phải chia xa thật lâu và ít còn cơ hội gặp nhau, nên dù bận bịu học hành, chuẩn bị thi cử nhưng những cuốn lưu bút vẫn cứ âm thầm chuyền tư bàn này quan bàn khác. Những dòng chữ đầy tình cảm lưu lại trong cuốn sổ nhỏ đến bây giờ tôi còn giữ, nhiều khi đọc lại tôi cũng không ngờ là cái đám nhí nhố lớp tôi lại có thể viết những dòng mùi mẫn đến thế, làm tôi cứ rưng rưng…

Tôi cũng nhớ mãi tháng tư năm đó, ngày sinh nhật tôi, đám bạn đến chơi. Quà tụi nó tặng tôi là những trái ổi chưa kịp chín, là những khúc mía xếp thành hình bánh gato, là chùm hoa phượng to đùng chưa nỏ hết, và mẹ tôi thì tặng tôi cùng đám bạn bữa bánh rán ngon lành… Bao năm rồi, trải qua bao mùa sinh nhật, tôi vẫn âm thầm nhớ về ngày xưa ấy…

Ngày tháng trôi qua, cuộc đời cuốn trôi bao kỷ niệm, thoáng chốc đã mười mấy năm trời. Tôi rời xa quê ngay sau khi tốt nghiệp cấp 3 nên rất ít gặp lại bạn bè. Giờ tôi sống ở miền Nam, nơi mà mọi người đều nói chỉ có hai mùa mưa nắng. Ở đây tôi không còn thấy những cây phượng, cây bàng khẳng khiu toàn cành khi đông tới, rồi lại bừng xanh non khi xuân qua và sáng cháy một màu đỏ rực vào những ngày hè, chỉ những ngày hè thôi… Phượng miền nam quanh năm vẫn thế, cành lá xanh đều đều, hoa cũng có nở lác đác quanh năm, dù hè về thì rực rỡ và nhiều hơn nhưng vẫn lẫn vào đám lá xanh bình lặng. Sau này đi nhiều, gặp nhiều cây phượng hơn to hơn, rực rỡ hơn, nhưng trong tôi vẫn nhớ những cây phượng nơi sân trường xưa ấy. Có lẽ vì là kỷ niệm êm đềm nên đã khắc sâu tận trong tim và chẳng bao giờ quên, cũng chẳng có gì so sánh được.

Giờ đây, một mùa tháng tư nữa lại về. Tôi vẫn lang thang với nắng gió phương nam, vẫn đi qua những mùa hè với cái nắng cháy da xen lẫn những cơn mưa bất chợt. Tôi vẫn nhớ về những ngày xa xưa, vẫn hay vu vơ nhìn lên và mỉm cười khi vô tình bắt gặp những chùm hoa màu đỏ lung linh trong nắng… Và tôi thầm nghĩ liệu tháng tư này, có ai tặng tôi chùm hoa phượng đỏ cho ngày sinh nhật mới hay không? Long ngân nga câu hát thân quen tự bao giờ “Mơ, em mơ, mơ về con đường nhỏ, quanh co lối mòn hoa dại nở, chỉ mình em bên anh, bên anh…

Tháng tư ơi, xin mãi giữ giùm tôi bao kỷ niệm…

(2)

  • 未分類

今年3月にKickstarterキャンペーンを成功させたOuter Brain Studios開発の新作VRゲーム『Organ Quarter』がSteamにて配信開始となりました。

本作は90年代のサバイバルホラーをオマージュした作品で、悪夢のように奇妙な都市環境が舞台。圧倒的なホラーに加えて、広大な環境や銃での戦闘、厳しいリソース管理、魅力的なパズルなどを特色としています。 (0)

  • 未分類

Trái tim mỗi cô gái là một dòng sông ngăn cách giữa hai bờ. Bờ trái là gia đình lớn – cô đã lớn lên, bờ phải là gia đình nhỏ – cô tìm kiếm và phải vun đắp. Ngày cô đi lấy chồng, người chở đò đưa cô đi là bố, người tiễn cô bên bờ là mẹ, và người sẽ đứng đợi cô ở bên kìa bờ để cầm tay cô đi hết cuộc đời là người chồng – cô đã tin yêu.

Có thể khoảnh khắc khi đò đi, nước mắt cô chảy xuống sẽ làm sóng nơi lòng sông sâu dâng trào, cô biết nước sông chỉ tràn lên bồi đắp hai bờ một mùa trong năm, và cảm xúc thiêng liêng này chỉ có một lần trong đời mà thôi. Dẫu sau này, cuộc đời có thể cuốn cô đi đâu và không ít cô gái phải qua hai lần đò, nhưng giây phút của lần đầu – thật sự thuộc về cuộc đời của một người khác, cô không thể tìm lại nó ở bất cứ đám cưới nào nữa trong đời.

ó là một ngày như lúc này, khi tôi ngồi ở đây, trong căn phòng nhỏ màu hồng cùng những đồ vật xinh xắn thân yêu, cùng những ký ức ấu thơ quen thuộc tràn về qua cuốn album cũ của gia đình, có những hình ảnh bố mẹ ngày còn trẻ, có tôi – nhỏ xíu, kháu khỉnh đang bò, có tôi – từ một cô nhóc nghịch ngợm và bướng bỉnh, dần dần thành một thiếu nữ – dịu dàng với nụ cười trong sáng, có đại gia đình của tôi – vui vẻ và hạnh phúc trong từng chuyến đi, có người chị xinh đẹp và thông minh mà tôi yêu quý vô cùng và ngưỡng mộ, hãnh diện vô cùng – giờ đã bình an trên thiên đường, có những bộ đồ chơi ngày bé, có những cuốn sách đầu đời bao mộng mơ và khát vọng, có những kỷ niệm đầy ắp trong từng ngõ ngách của căn nhà – nơi mỗi viên gạch là một kỷ niệm đong đầy lớn lên cùng năm tháng, nơi tình cảm căng tràn trong không khí…

Hôm nay, mẹ làm sườn rán, món ăn tôi thích nhất. Rồi mẹ mua bimbim dâu, sữa chua dâu, bánh kem dâu, kem ốc quế dâu… toàn là dâu, là thứ quả tôi yêu từ những ngày còn bé xíu, mẹ mua về đem lên phòng để tôi vừa nằm đọc truyện vừa ăn. Tôi ngồi đọc lại bộ truyện ” Anne tóc đỏ” và “Emily” của L.M.Montgomery- hai bộ truyện đã theo tôi đi qua những năm tháng mộng mơ đầu đời. Tôi đã từng là cô nhóc “Anne tóc đỏ” quậy phá, nghịch ngợm, bướng bỉnh – và lớn dần thành “Emily” mộng mơ, nhạy cảm và cũng đầy ắp yêu thương.

Và giờ đây, khi sắp bước sang một cuộc đời mới, tôi bỗng thấy mình tha thiết được chạm vào “Anne” và “Emily” của ngày nào, để có thể mỉm cười nắm giữ thời thanh xuân của mình trong một góc nhỏ riêng thế này. Các cô, các dì tôi trêu: “Con gái sắp lấy chồng, cố nhõng nhẽo mẹ thêm không sau này chẳng còn cơ hội đâu”.

Tôi biết, sẽ chẳng bao giờ tôi tìm lại được những ngày tháng, đi học về lăn ra ngủ, có mẹ thổi cơm đợi sẵn dưới nhà. Chẳng bao giờ thấy mình có thể tự do nằm đọc truyện trên phòng say mê mà quên hết tất cả, để mẹ mang một tô cơm thật lớn lên tận phòng cho ăn, có những ngày thức muộn sáng ngủ nướng đến trưa, có những lúc lười biếng và phá phách, bày đầy phòng rồi ngủ khì để mẹ dọn… (1)

  • 未分類

田准一がMCを務める歴史エンターテインメント。「パープル・レイン」の大ヒットで、一躍スーパースターとなったプリンス。黒人差別・虐待といった過酷な少年時代を経て、作詞作曲から、あらゆる楽器の演奏まで一人でこなすようになり、既存の音楽とは違う独自の世界を切り開いていった。だがレコード会社と対立、プリンスという名前さえ捨ててしまう。一方で、弱者の救済・黒人差別の撤廃など、社会活動にも力を注いだ。

【司会】岡田准一,【ゲスト】及川光博,小比類巻かほる,クリス・ペプラー

ラテール RMT

(2)

  • 未分類

Nếu như cô đơn là một điều gì đáng sợ lắm mà bất cứ ai đều trốn chạy hoặc tìm cách khước từ, vậy thì con người ta làm cách nào để đối diện với sự thật rằng, càng lớn lên, càng trưởng thành, khoảng cách với cô đơn càng thu hẹp dần?

“Tại sao chúng ta lại cô đơn? Chúng ta không cô đơn!”, có chăng rất nhiều người vẫn hoài nghi và phủ nhận một mực như vậy. Nhưng bất giác một lúc nào đó chợt nhận ra, kỳ thực là chúng ta đang cô đơn quá đỗi.

Đó là thi thoảng khi chúng ta kéo trượt dọc danh bạ điện thoại, nhưng kéo đi kéo lại mấy lần chẳng tìm được một cái tên để nhấn gọi, hoặc đơn giản là gửi đi một tin nhắn tâm sự vu vơ cho đỡ buồn. Những cái hẹn muốn đi đâu đó có sẵn trong đầu nhưng chẳng thể tìm đối tượng. Bỗng thấy đất trời dài rộng, còn trái tim thì trống vắng vô cùng.

Cô đơn. Cô đơn chính là khi bạn bè bắt đầu tản mác đi khắp nơi, những đứa ngày trước có thể nằm cạnh nhau tâm sự từ sáng đến tối, hay thậm chí là thức trắng đêm chỉ để bàn luận vài ba chuyện thị phi, bỗng dưng trở nên khó khăn khi tâm sự đôi điều phiền nhiễu trong cuộc sống. Khi cuộc sống ngày trưởng thành mạnh ai nấy rẽ hướng, mối bận tâm chung xưa cũ đã chẳng còn chỗ đứng trong tim tất cả mọi người.

Chúng ta vẫn tìm kiếm những hoài niệm xưa, như là một liều thuốc tạm thời mỗi khi cô đơn tìm đến. Để nhớ về quá khứ một cách đăm đăm toàn cảm giác luyến tiếc hay bất an.

Bởi vì sao cô đơn? Bởi vì càng lớn, thời gian đi vào giấc ngủ càng kéo dài, có những lúc trắng đêm chẳng thể tự ru mình vào giấc ngủ, nhìn list bạn bè online sáng trưng trên facebook mới chợt thở dài. Có những người cũng cô đơn như thế thôi…

Thế rồi có lúc chán nản với yêu thương, chán nản cả những cuộc tụ tập bạn bè quậy phá tưng bừng. Những tháng ngày mà chỉ đi đi về về một vài quãng đường nhất định, bắt đầu nhận ra số lần thở dài cứ thế mà nhiều lên.

Càng lớn, số lần cảm thấy thật sự vui bắt đầu ít dần, thấy bỗng dưng thích hoài cổ, hoặc đơn cử hay nghĩ về những điều nhỏ nhặt nhưng khiến tâm trạng bình yên.

Càng lớn, số lần làm mọi thứ một cách bột phát hoặc những quyết định theo những gì mình thích bắt đầu ít dần rồi trở nên không còn nữa. Chính vì phải lựa chọn sau quá nhiều lần cân nhắc, chính vì lựa chọn trong áp lực, nên mới dễ cô đơn.

Càng lớn, chúng ta không thể chỉ sống riêng cho bản ngã thật của mình, mà luôn phải sống vì những tham vọng khác nữa, hoặc là đi theo những phương cách đấu tranh sinh tồn theo hiện thực khốc liệt, hoặc là buộc phải giả dối để rồi đeo lên biết bao nhiêu lớp mặt nạ. Bạn bè từ đó chẳng ai có thể sẻ chia, cũng không làm cách nào trước một ai đó gỡ toàn bộ những lớp vỏ ngụy trang để cho họ thấy bản thân mình đang cô đơn nhường nào.

Càng lớn, càng nhiều vết thương, càng biết cách làm bản thân tê liệt với nỗi đau mà không cần ai giúp đỡ.

Càng lớn, càng làm quen với việc đơn phương chống chọi với mọi thứ, càng học được cách chỉ tin vào bản thân mình chứ không thể hoàn toàn trao niềm tin ấy cho một ai khác.

Càng lớn, thế giới quan càng mở rộng, các mối quan hệ nhiều lên chi chít, nhưng tâm hồn thì khép lại nhỏ xíu, chúng ta trở nên tàn nhẫn với chính mình và những người xung quanh hơn, và chúng ta lại càng cô đơn.

Người lớn, muốn lớn lên mà tâm hồn không một vết xước, muốn trái tim không bị bám bụi và tổn thương, sao mà khó quá? Chỉ đến khi nào thoảng thốt nhận ra, hành trình đơn độc cùng với quá trình trưởng thành vốn dĩ là một con đường, mới thấu hiểu hết được mọi nỗi cô đơn từ đâu mà tới.

Để rồi khi đó, cô đơn đã tồn tại trong ta từ rất lâu rất lâu rồi… (0)

  • 未分類

Nói về đủ và thiếu thì nó vô vàn. Khi ta biết đủ thì mấy cũng thấy đủ, nhưng khi có một kho vàng mà thấy thiếu thì vẫn cứ thiếu. Cho nên đủ hay thiếu thì cũng từ tâm ta suy nghĩ mà ra và tiền cũng không phải là tất cả. Tiền có thể cho người ta ăn no, mặc đẹp, ở sang nhưng không hẳn tiền đảm bảo hạnh phúc.

Nếu tiền có mang lại hạnh phúc thì ta nghĩ đó chỉ là hạnh phúc tạm bợ mà thôi. Nếu ta có gặp một người giàu có, ta nói người ấy hạnh phúc quá, thì chưa chắc đã đúng. Và khi gặp đôi vợ chồng nghèo làm lụng vất vả nuôi con, ta cảm thương cho họ bất hạnh hẳn cũng rất sai.

Ta biết có nhiều người cho rằng: nói gì thì nói chứ có tiền là đem lại niềm vui, hạnh phúc và sống là phải có ước mơ để làm ra được nhiều tiền. Dĩ nhiên ai cũng có ước mơ, nhưng ước mơ thì vô tận, không giới hạn và không bao giờ có điểm dừng. Ước mơ làm thăng hoa cuộc sống nhưng những cái ước muốn quá sức, không chính đáng sẽ làm mất hạnh phúc đang có.

Khi ta có đủ cái ăn cái mặc, có nhà che nắng che mưa, thân không tật bệnh, tâm không phiền não là ta đã có đủ cái căn bản của hạnh phúc. Một trong những điều làm ta mất hạnh phúc chính là đem so sánh những gì mình có với những gì người khác có hơn mình. Điều đó khiến ta không cảm thấy bằng lòng với hiện tại mà cứ chạy theo mệt nhoài vì đuổi bắt cho kịp người khác trong trào lưu văn minh vật chất và nhu cầu được hưởng thụ cao.

Không ít gia đình lẽ ra họ xứng đáng được hạnh phúc nhưng lại tự đánh mất hạnh phúc vì cứ so sánh những gì người khác có. Vậy ta hãy cảm thấy hạnh phúc với những gì mình có và tự nhủ rằng, người ở nhà to và đi xe đẹp có trăm thứ phải lo, chắc gì đã hạnh phúc, nghĩ như vậy nên ta thấy đủ và không đòi hỏi quá nhiều. (1)

スポンサード リンク